✍ Phan Duy
Mười lăm năm một thanh âm cũ
người đánh đàn giờ gõ phím
nhớ chuyện xưa
Những câu ca thay lời đưa tiễn
một đoạn buồn để lại
tháng năm trôi
Mười lăm năm hợp âm nào da diết
tóc phai màu của gió sương phai
những nét xưa hồn nhiên chân thật quá
giọng đàn ngân
lấp lối lá chiều rơi
Mười lăm năm ta thôi còn trẻ
dấu vết đàn ai vừa thả bên hiên
hợp âm riêng còn nguyên ký ức
sợi tóc nào đúng nhịp
ngỡ chiều xa.